Là giấy
nhưng sao người ta cứ nghĩ là vàng để đem đi thử lửa? Đến lúc cháy mất
rồi lại thất vọng lòng dạ bạc đen? Sao ta không hiểu rằng, bởi là giấy,
nên cái cần và nên làm là chúng ta phải nâng niu, giữ gìn cho nhau để
tránh khỏi nắng mưa của cuộc đời?
Tôi muốn được kể một câu chuyện:
Chuyện
xưa kể rằng, có một đạo sĩ nổi tiếng thần thông, trong một lần ngao du
sơn thuỷ, thấy một phụ nữ đang quỳ bên một ngôi mộ mới, vừa khóc vừa
quạt. Lấy làm lạ, đạo sĩ đến hỏi sự tình. Mới hay rằng, người dưới mộ
là người chồng vừa khuất của thiếu phụ.
Ngán thay, trước khi
chết có trăn trối lại rằng đến khi mộ khô thì người vợ trẻ hãy tái giá.
Người thiếu phụ vì thế mới ở đây, quạt cho mộ nhanh khô. Người đạo sĩ
động lòng, mới hoá phép giúp cho thiếu phụ, ngôi mộ thoắt cái đã khô
như những ngôi mộ cũ. Người thiếu phụ vui vẻ cảm ơn đạo sĩ để về nhà,
nơi người tình mới của mình mong đợi.
Người đạo sĩ về nhà, đem
chuyện kể với vợ của mình. Vợ của đạo sĩ chê cười người đàn bà kia thật
bạc tình. Được một thời gian, bỗng dưng người đạo sĩ mắc phải bạo bệnh,
liệt giường và tạ thế. Trước khi nhắm mắt mới trăng trối lại rằng hãy
giữ quan tài đủ bảy bảy bốn chín ngày rồi hãy an táng. Người vợ khóc
vâng lời.
Một ngày kia, có một người xưng là học trò đến xin ở
lại chịu tang người đạo sĩ. Dung mạo người học trò thật khôi ngô tuấn
tú. Thế rồi, chỉ ba ngày sau, người vợ đạo sĩ đã ăn nằm với người học
trò.
Được bảy ngày sau, người học trò lăn ra ốm. Bệnh ngày một
nặng. Mới nói với người vợ đạo sĩ rằng, ta mắc phải bạo bệnh, chỉ có ăn
óc người mới khỏi được. Người vợ liền lấy vồ, bật nắp quan tài định đập
vỡ đầu xác chết để lấy óc cho nhân tình ăn.
Nào ngờ, vừa bật nắp
quan tài thì vị đạo sĩ tỉnh lại. Người thiếu phụ quay lại thì chàng
trai trẻ đã biến mất tự khi nào. Mới hay, đó là do phép thuật phân thân
của người đạo sĩ cao tay. Người vợ xấu hổ quá, mới tự tử mà chết.
Người
đạo sĩ đó là Trang Chu (còn gọi là Trang Tử), cũng là một hiền triết
của phương Đông chúng ta. Câu chuyện đó, câu chuyện "vợ thầy Trang Chu"
lưu truyền gần hai nghìn năm để chê cười cái gọi là "lòng dạ đàn bà".
Ngày
nay, lại có chuyện anh đảng viên nọ sau khi "hoàn thành kế hoạch" (hai
con), mới giấu vợ đi đình sản. Người vợ thì lại muốn sinh thêm con cho
vui cửa vui nhà nên "tích cực cố gắng" mà mãi không thấy "kết quả".
Người chồng vẫn giấu vợ, thậm chí bởi vì cái khoản đình sản kia không
ảnh hưởng đến khả năng đàn ông của anh, nên anh lại còn làm ra vẻ hăng
hái "phụ giúp" vợ mình.
Thế rồi, một hôm người vợ vui vẻ thông
báo những "nỗ lực cố gắng" của hai vợ chồng đã có "kết quả tốt đẹp", cô
đã có thai ba tháng. Choáng váng, nhưng người chồng giấu đi để đi "kiểm
định lại". Kết quả biểu đồ của anh là 0%. Cuộc tiểu phẫu đình sản đã
thành công tốt đẹp.
Ấy, cái câu chuyện thời nay cũng đang nói đến cái lòng dạ con người...
Lại
có người lấy email giả, để chính mình chat và "thử lòng" người chồng mà
mình hết mực thương yêu. Để đến khi anh ta trở nên lạnh nhạt tình cảm
vì cho rằng người vợ thiếu tin tưởng tình yêu của mình. Rồi lấy bạn gái
của mình để thử chồng, và rước đau khổ vào mình khi người chồng chẳng
"trước sau như một".
Còn bao nhiêu câu chuyện trớ trêu nữa mới
đủ để chúng ta hiểu rằng, lòng người ta là giấy, chứ nào đâu phải vàng
đá... Vì là giấy, nên sao ta cứ nghĩ là vàng để đem đi thử lửa? Đến lúc
cháy mất rồi lại thất vọng lòng dạ bạc đen? Sao ta không hiểu rằng, bởi
là giấy, nên cái cần và nên làm là chúng ta phải nâng niu, giữ gìn cho
nhau để tránh khỏi nắng mưa của cuộc đời?
Sao ta không hiểu
rằng, bởi là giấy nên đẹp xấu là do ta vẽ nên, tốt lành là do ta viết
nên mà thù hận cũng là ta đặt bút. Sao ta không viết lời hay, vẽ lấy
bức tranh yên bình để xây dựng, gìn giữ cái hạnh phúc mong manh của gia
đình?
Tôi chẳng cho cách làm của thầy Trang Chu là hay, tôi
chẳng cho người đảng viên kia là không có lỗi. Tôi cũng chẳng ủng hộ
việc thử lòng của các chị thời nay với email và các phương tiện khác.
Thời gian thì trôi đi, nhưng lòng người thì vẫn vậy thôi, vẫn là giấy.
Mà đá cũng mòn, vàng cũng phai, huống hồ là giấy...
Người ta,
cùng là một người, sao có lúc nhân từ đáng yêu, lại có lúc cay nghiệt
thế? Ấy bởi ai cũng có hai mặt tốt xấu trắng đen lẫn lộn.
Là
những người thề non hẹn biển với nhau, cam kết gắn bó với nhau để xây
dựng tổ ấm của mình, tôi thiết nghĩ việc nên làm là mang cái mặt tốt ra
để đối đãi với nhau. Lấy mặt trắng mà đối đãi với nhau (phu phụ tương
kính như tân - vợ chồng kính nhau như khi còn mới). Đó mới là cái kế
vạn toàn. Chứ nếu cứ mang cái mặt trái để đối đãi với nhau, mang cái
xấu để dành cho nhau, như thế thì đồng sàng mà dị mộng, người hiền lành
mà đối xử với nhau như trộm cướp. Cái đó gần với sự tan vỡ lắm.
Ai
ơi, nếu còn thương nhau, chớ có thử lòng nhau. Và hãy hiểu, lòng con
người là giấy. Ai không động lòng trước một cử chỉ ân cần? Ai vô cảm
bởi một lời khen? Ai vắng nhau lâu ngày mà không hề ham muốn? Chẳng
phải lòng mình cũng vậy ư?
Vậy nên, nâng niu bao nhiêu vẫn chưa đủ. Một chút nghi kỵ đã là thừa.